Honda Daklak T6
Nhân hòa
Xuan Hoa Foods - M01

Gọi điện cho ba mẹ mỗi ngày

10:30 | 05/08/2019

Hôm đến chơi ở phòng trọ cô bạn từng cùng lớp đại học, tình cờ khi ghé sang bàn làm việc của bạn, tôi thấy có một tờ giấy ghi chú màu vàng dán trên tường ngay ngắn. Nội dung của tờ giấy ghi chú vỏn vẹn dòng chữ “Nhớ gọi điện cho ba mẹ mỗi ngày”.

Hỏi bạn thì mới hay rằng, sở dĩ bạn ghi chú như thế là vì tính bạn rất hay quên, công việc khá bận rộn nên rất nhiều lần bạn quên mất là mỗi tối phải gọi điện cho ba mẹ. Cách để bạn nhớ đó là ghi trên giấy dán như vậy. Rồi bạn cười xuề. Tờ giấy đó bạn dán khá lâu rồi, mấy tuần đầu còn có tác dụng, còn bây giờ thì không cần thiết nữa, bởi bạn đã duy trì được thói quen đó, giống như nếp sống hằng ngày là phải ăn, ngủ vậy.

Giật mình, tôi nghĩ đến bản thân. Có lẽ khá lâu rồi tôi chưa gọi điện về cho ba mẹ. Lần gọi điện gần nhất cho ba mẹ là lần tôi có việc phải dùng tới sổ hộ khẩu để đăng ký làm hồ sơ tài chính, tôi gọi nhờ mẹ chuyển lên. Cuộc nói chuyện của hai mẹ con giống như mọi lần, ngắn ngủi chừng ba, năm phút là xong.

Bạn lại cười khoe với tôi rằng bạn thích nói chuyện với ba mẹ bạn hằng ngày, thích chia sẻ những công việc trong ngày của bạn cho ba mẹ nghe và quan trọng bạn biết được tình hình sức khỏe của ba mẹ giúp bạn yên tâm hơn, tập trung làm việc mà không phải lo lắng.

Ảnh minh họa: Internet

Những đứa con như tôi hay bạn, sinh ra và lớn lên ở quê nghèo. Đến tuổi trưởng thành đa phần đều chọn thành phố để học tập và lập nghiệp. Mười tám tuổi chúng tôi xa vòng tay ba mẹ. Thời gian cứ thế vùn vụt trôi đi, những đứa con lớn lên còn ba mẹ thì ngày một già đi. Cuộc sống vật lộn với cơm áo gạo tiền nên thời gian gặp ba mẹ rất ít. Đứa nhà gần một năm về số lần thăm cũng chưa đếm hết số ngón tay. Đứa nhà xa thì một, hai lần tranh thủ dịp nghỉ lễ, tết.

Đọc báo tôi mới hay rằng có những người con day dứt khi quãng thời gian bên ba mẹ tuổi xế chiều không nhiều, hoặc nếu có cũng ngắn ngủi, cứ bỏ lỡ, chần chừ về với bậc sinh thành. Đến khi ba mẹ rời cõi tạm mới nhận ra điều quý giá thiêng liêng được bên ba mẹ cũng chẳng còn nữa. Khi đó họ mới tiếc nuối giá như bớt một chút công việc, bớt một chút sở thích cá nhân để hỏi han, về bên ba mẹ thì quý biết nhường nào. Tôi thấy hình ảnh của mình trong số những người đó và lòng rất lo sợ. Sợ mình lại đi theo vết xe đổ của họ.

 Ngẫm lại, hành động của cô bạn tôi tưởng chừng như dễ thực hiện nhưng không phải ai cũng làm được. Tôi thấy bản thân mình vô tâm. Sau buổi gặp gỡ hôm đó, trở về tôi gọi điện cho ba mẹ luôn và quyết định giữ thói quen gọi điện này mỗi ngày. Bất kể khi nào, nếu sắp xếp được thời gian tôi cũng đều trở về với ba mẹ, hạn chế những chuyến đi đây đi đó không cần thiết. Ba mẹ tôi mặc dù không nói ra nhưng tôi cảm nhận được mỗi lần gọi điện về thì ba mẹ rất vui. Cuộc nói chuyện giữa tôi với ba mẹ cũng kéo dài hơn, thủ thỉ tâm sự bao điều…

Cao Văn Quyền

 

    Nguồn: Báo Đắk Lắk Điện tử

    C11
    Liên hệ qc M02

    BÌNH LUẬN

      C6

      BÌNH LUẬN CỦA BẠN

      Honda oto daklak M03
      ĐỐI TÁC
      Lên đầu trang Đặt làm trang chủ